Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyến đi kỳ thú. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chuyến đi kỳ thú. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2015

Mênh mang hồ Ba Bể

Lên Ba Bể, được phóng tầm mắt ngắm nghía cảnh nước mây hoa cỏ, là người khó tính đến mấy cũng tự nhủ không được đến đây một lần cũng phí cả một đời.

Có một Ba Bể tình

Đi một mạch hơn 200km từ Hà Nội lên Bắc Kạn, tôi lao thẳng ra hồ Ba Bể, lúc này cũng đã cuối giờ chiều.

Anh lái đò Hoàng Văn Tráng (39 tuổi, người dân tộc Tày) thấy khách lạ liền bảo: “Anh cần tham quan hồ thì mai ra sớm chứ giờ này đi hồ không kịp đâu”.

Sáng hôm sau y hẹn, tôi trở lại. Thuyền nhẹ nhàng lướt sóng, trong ánh sáng ban mai, một vùng nước xanh mát hiện ra lăn tăn nhóng nhánh như có cảm giác đang lướt trên mặt kim cương. Trên những dãy núi đá là những cây rừng đủ các loại, đua nhau mọc xoà ra mép nước hồ.
Dulichgo
Anh lái đò vốn kiệm lời nhưng thấy tôi liên tục xuýt xoa về cảnh đẹp nên cũng cất lời giới thiệu: “Đây là rừng nguyên sinh của quê mình đấy. Từ đời cha ông, cụ kỵ mình có lấy gỗ làm nhà thì cũng lấy ở rừng xa, chứ không ai lấy ở rừng hồ này đâu. Bây giờ rừng vẫn được bảo vệ nghiêm ngặt”.

Sau mấy lần phải dùng sào đẩy để vượt ghềnh, trước mặt tôi có một dãy núi đá chắn ngang như một bức tường thành hùng vĩ, tiến lại gần thì có một cửa hang lớn hiện ta. Thì ra sông Năng đã len lỏi hàng chục km và tích nước thì gặp núi Puông này. Với sức mạnh thiên binh vạn mã, hàng triệu năm qua, dòng nước đã đục thông dãy núi đá và tạo ra động Puông này. Vào trong động, đứng dưới lòng sông ngước lên ta thấy hàng ngàn, hàng vạn nhũ đá đủ các màu sắc, hình dạng...

Rời động Puông xuôi dòng sông Năng chừng 4km là tới thác Đầu Đẳng, dòng sông Năng đang chảy hiền hòa thì bị hút xuống hố nước sâu hun hút. Từ xa vài trăm mét đã nghe tiếng nước chảy ầm ầm như đàn trâu chạy lửa, nước va vào thành đá bắn tung lên những hạt bụi li ti làm mát lạnh cả một vùng.

Có một Ba Bể ngọt

Không chỉ có cảnh đẹp, hồ Ba Bể còn đem lại nguồn cá tôm vô cùng phong phú. Ngồi lật từng xiên cá nướng than, chị Hoàng Thị Bình - bán hàng ở bến thuyền nói: “Cứ sáng ra là tôi nhận cá mà các thuyền đi đánh lưới về, phân loại rồi nướng bán”.

Nhìn con cá chín nục tận xương mà vẫn giữ được màu trắng bạc, tôi với tay lấy một miếng lá sung non, cuộn con cá trắng vừa nướng, chấm nhẹ vào bát nước chấm có vị chanh, tỏi, ớt rừng, đưa vào miệng nhai từ từ, cảm nhận vị thơm ngọt của cá, cộng với vị chát của lá sung thì đây là món ăn chơi thú vị vô cùng.

Thấy tôi thích thú món cá lá sung, chị bán hàng khoe: “Ba Bể tuy là xã miền núi nhưng không có người đói, vì nhà nào cũng có ruộng, chỉ cần làm 1 vụ là đủ gạo ăn quanh năm. Những lúc nông nhàn thì đàn ông chạy thuyền chở khách, đánh cá đơm tôm, đàn bà bán những đặc sản của rừng kiếm tiền tiêu, nuôi con đi học. Hồ cho người dân đủ thứ nên chẳng ai nghĩ đến chuyện phá cảnh quan, hay đánh cá bằng kích điện nổ mìn”.
Dulichgo
Đúng là hồ Ba Bể với dòng nước ngọt ngào đã đem đến cho đồng bào nơi đây không chỉ no ấm mà còn cả cảnh đẹp hữu tình như thiên đường nơi hạ giới.
Tới Ba Bể người ta không thể bỏ qua ao Tiên - một cái ao lớn lại có một dãy núi như thành như quách mọc lên. Ao nước rộng khoảng 6.000m2 trong vắt, phẳng lặng như gương.

Theo Nguyễn Gia Tưởng (Dân Việt)
Du lịch, GO!

Du lịch Hồ Ba Bể (Bắc Cạn)
Kinh nghiệm du lịch hồ Ba Bể

Thứ Bảy, 27 tháng 6, 2015

Thăm 'Kỳ quan 3G' ở đảo Thổ Chu

Trạm có khung thép nặng tới hơn 60 tấn, cột phát sóng cao 72m, và cách mặt nước biển 230m.

Cuối năm 2014, Viettel đưa vào hoạt động trạm phát sóng 3G biển đảo tại Thổ Chu. Đây là trạm phát đặc biệt, có công suất cực lớn với vùng phủ có bán kính lên tới 100 km. Riêng khối lượng của khung thép cột phát sóng đã nặng tới 60 tấn. Khi xây dựng, chỉ tính thời gian đục đá tảng sâu 2,7 m để đúc bê tông làm móng trạm này đã mất thời gian tới 6 tháng.

Chỉ riêng đầu tư cho thiết bị, Viettel đã phải bỏ ra tới 12 tỷ đồng, chưa tính tới rất nhiều chi phí phải bỏ ra trong hơn 2 năm xây dựng. OKG425 là mã của trạm phát sóng 3G biển đảo đặc biệt này.

< Máy phát điện dành riêng cho trạm.

Việc vận hành trạm ở Thổ Chu cũng khác. Điện chỉ được cung cấp 15 giờ trong ngày nên 9 tiếng còn lại, Viettel phải vận hành bằng máy nổ và ắc quy.
Dulichgo
Hệ thống ắc quy dự phòng bên trong trạm thu phát sóng đặc biệt.

< Hệ thống ắc quy dự phòng của trạm.

Ở điều kiện biển đảo, trạm thu phát sóng này cần được chăm sóc và ứng cứu thường xuyên nên Viettel đã cử một chuyên viên kỹ thuật cắm chốt tại Thổ Chu để đảm bảo cho việc vận hành thông suốt 24/24h. Nhân viên kỹ thuật Hồ Sỹ Phong - chuyên viên kỹ thuật của Viettel tại Thổ Chu đang lên trạm để kiểm tra định kỳ.

< Khách xuống xe để lên trạm...

Đoàn khách đến tham quan trạm phát sóng đặc biệt này khá ngạc nhiên vì không hiểu bằng cách nào Viettel lại có thể đưa khối thiết bị hàng chục tấn lên đây để lắp đặt trong khi xe ôtô nhỏ còn không thể leo lên được.
Dulichgo
Có người gọi đùa đây là “kỳ quan 3G” bởi cũng chưa ai nghĩ có thể dựng thành công một trạm 3G “khủng” như vậy ở vị trí cao nhất của hòn đảo tiền tiêu.

Một số đoạn, khách lên thăm chỉ có thể đi xe máy chứ ôtô sẽ không lên được.

Và để đến được trạm thì có một đoạn dài phải đi bộ.

Ở vị trí cao nhất của đảo tiền tiêu, trạm phát sóng 3G của Viettel được gọi đùa là “nóc nhà của Thổ Chu”. Nhờ có trạm 3G mới, người dân trên đảo đã tiếp cận với thông tin dễ dàng hơn nhờ truy cập Internet qua smartphone và máy tính.
Dulichgo
Không giống như các trạm 3G thông thường, “nóc nhà Thổ Chu” xây xong chỉ phục vụ cho một cộng đồng nhỏ hơn 2.000 dân và chiến sĩ trên đảo cùng các tàu cá qua lại.

Đứng về bài toán kinh doanh, đây không phải là khoản đầu tư thu lợi hiệu quả, nhưng Viettel xác định đó là một nhiệm vụ quan trọng phục vụ cộng đồng, phục vụ quốc gia. Nếu một trạm ở đất liền, chi phí thấp hơn rất nhiều (hơn 5 lần) có thể phục vụ hơn 10.000 người.

Từ tháng 7 tới đây, Viettel sẽ cho đường truyền Internet tốc độ cao ra đảo Thổ Chu, trạm mới sẽ sử dụng sóng Viba để đảm bảo Internet thông suốt. Với 2 trạm tín hiệu ở 2 cao điểm tốt ở 2 phía của đảo, Viettel đảm bảo kéo gần hơn đảo cực Tây Nam tổ quốc về phía đất liền, để người dân không có cảm giác mình ở nơi đầu sóng ngọn gió, cách trở mọi người.

Theo Dân Trí, Vietnamplus
Du lịch, GO!

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2015

Gần gũi thiên nhiên ở Hòn Ông

Hòn Ông hoang sơ, xinh đẹp, với nhiều người là chán ngắt nhưng tôi lại thích bởi tôi yêu chốn yên bình tĩnh lặng, tôi thích cái bình dị gần gũi thiên nhiên.

Lẽ ra tôi không ra Hòn Ông vì thấy từ Cam Ranh ra xa quá nhưng tối hôm đó tôi và những người bạn chạy ra bến cá hòn Rớ để ăn tối cùng một người dân bản địa. Trong bữa ăn chúng tôi có nói về hòn đảo này và bạn ấy khuyên nên ra đó để nghỉ và kể khá nhiều thứ hay ho. Vậy nên cả nhóm chúng tôi đã bị lung lay tinh thần và cuối cùng quyết định ngày hôm sau đi hơn một trăm cây số nữa để đến với hòn đảo xinh đẹp này. Bạn phải đến cảng Đầm Môn rồi từ đó lên tàu để ra hòn đảo xinh đẹp nằm trong khu vực vịnh Vân Phong có tên Hòn Ông (Whale Island).

< Cầu tàu trên đão Hòn Ông.

Là ngày cuối tuần nhưng tàu ra đảo chẳng có nhiều khách. Anh lái tàu bảo Hòn Ông rất hiếm có du khách Việt mà đa số là khách Tây. Khách Tây thì họ đi đến xứ ta để nghỉ dài ngày nên chẳng cần phải đến cuối tuần mà ngày nào họ cũng có thể đi được. Lắc lư trên tàu chừng 20 phút, chưa kịp ngắm hết vẻ đẹp của biển trời nơi tàu đi qua thì đã đến đảo. Anh chàng lễ tân tôi gọi ra book phòng kiêm luôn doorman niềm nở ra tận tàu đón, phụ chúng tôi mang hành lý vào phòng.

< Phòng nghỉ đơn giản trên đảo.
Dulichgo
Nếu ai đó tìm một nơi tiện nghi có máy lạnh, tivi, internet, tủ lạnh, hồ bơi hay club nhạc nhẽo... gì đó thì đây chẳng phải là nơi để đến. Phòng ở nơi đây chỉ là nơi để ngủ với những tiện nghi đơn giản nhất là cái giường có màn và chăn... cùng cái restroom đơn giản nho nhỏ có chừa mấy ô thông gió mà khi tắm thì gió lồng vào lạnh tê tái. Cả đảo có chừng hai chục ngôi nhà lá là phòng ngủ được bố trí rải rác nằm ẩn mình dưới những rặng dừa xanh, những bụi tre bụi trúc lao xao lả lơi theo chiều gió... Đơn giản chỉ có vậy nhưng tôi rất thích bởi nó thật sự phù hợp với hòn đảo, thích vì nó thật yên bình và trong lành tĩnh mịch. Du khách Tây ở đây cũng nhẹ nhàng và rất khẽ khàng...

< Đắm mình dưới làn nước trong xanh như ngọc, mát lành giữa thiên nhiên yên bình khiến bất cứ ai khi đến hòn đảo này đều lưu luyến không muốn rời chân đi.

Biển ở đảo bao giờ cũng đẹp và tôi đã có một buổi chiều lặn ngụp với làn nước trong veo mát lạnh. Hoạt động cứ diễn ra theo một vòng: tắm biển, nằm dài trên ghế phơi nắng, đọc sách hay chợp mắt ngủ gì đó rồi lại nhảy xuống biển bơi tiếp... Và sau đó về phòng tắm rửa thay đồ rồi lang thang ra cầu cảng, ra quầy bar nho nhỏ ở góc đảo chờ đợi để ngắm hoàng hôn tím ngắt trên đảo ở phía chân trời.

Đây là lần thứ ba trong đời tôi được ngắm hoàng hôn đẹp như vậy. Lần đầu là ở đền Tanah Lot bên Bali (Indonesia), lần thứ hai là buổi chiều hoàng hôn vàng rực đã khiến tôi ngất lịm vì vẻ đẹp của nó ở đảo Boracay (Philippines) và hôm nay là ở nơi đây - Hòn Ông xinh đẹp này.
Dulichgo
Hoàng hôn ở đảo không kéo dài lướt thướt mà trôi qua rất lẹ... phía xa xa, nơi cuối chân trời ở những rặng núi nghiêng nghiêng kia mặt trời từ tự hạ xuống. Bầu trời chuyển từ vàng sang tím rồi đỏ hồng cùng với những đốm mây trắng gợn xa xa làm cho cảnh hoàng hôn cứ như tranh vẽ. Gió biển chiều nhè nhẹ thổi làm tán lá của những rặng dừa khẽ đưa mình nghiêng ngã, biển trong vịnh lặng yên phăng phắc, chẳng còn vệt nắng vàng của chỉ vài chục phút trước... cả đảo lúc này chìm ngập trong màu của hoàng hôn...

< Bầu trời đêm đầy sao đẹp như miền cổ tích.

Không có lựa chọn nào khác cho ẩm thực ngoài nhà hàng trên đảo nhưng nếu muốn dùng bữa trưa hay tối thì phải book trước chứ không phải lúc nào cũng có thức ăn sẵn. Giá cho bữa ăn trưa mỗi người là 12 USD và tối là 15 USD theo set menu còn bữa sáng được miễn phí. Ban ngày nếu muốn ăn ở biển Sơn Đừng thì có thể thuê thuyền qua đó ăn cũng rất ngon. Phải nói là nhân viên phục vụ ở đây rất dễ thương và thân thiện. Họ luôn tươi cười và cảm ơn rối rít... Chúng tôi gọi thêm đồ ăn vì buổi chiều tắm biển đói quá, phần ăn không đủ no và vậy là được phục vụ thêm nhưng miễn phí không tính tiền.

Buổi tối ở Hòn Ông yên ả vắng lặng lắm. Quán bar nho nhỏ trên đảo không có nhạc, chỉ có tiếng gió rì rào, tiếng những nhánh lá dừa đưa mình theo gió đêm kêu xào xạc và tiếng những chiếc tàu cá ngoài khơi xa kia thi thoảng vọng vào. Do điện sử dụng trên đảo là máy nổ nên việc sử dụng điện cũng rất hạn chế. Trong phòng chỉ có những bóng đèn nhỏ trên đầu giường cho khách nằm đọc sách rồi thêm cái đèn ở restroom và một cái nữa gọi là master light ngay cửa ra vào. Dọc đường đi đèn cũng rất ít chỉ đủ soi đường để bước...

Nằm trong phòng, tôi thả màn, bật đèn đọc trên đầu giường và chìm mình trong câu chuyện của cuốn sách mang theo... nghe ngoài kia tiếng côn trùng kêu rả rít, tiếng lá tre chạm vào nhau lao xao, tiếng lăn tăn của sóng biển tạo nên bản hòa tấu của thiên nhiên cũng thú vị lắm lắm. Trời đêm se lạnh, nơi đây bình yên và yên ắng quá nên mới lật vài trang sách mắt tôi đã tít lại... tôi ngủ một giấc ngon lành nhưng trước lúc ngủ đã không quên để đồng hồ báo thức sớm mai 5h dậy đi ngắm bình minh...

5h sáng tôi dậy, theo chỉ dẫn của tấm bản đồ lấy từ nhân viên trên đảo, chúng tôi bắt đầu men theo những vạch sơn chỉ dẫn hướng về tảng đá trên cao nhất của đảo để ngắm bình minh. Hòn Ông nằm không xa nơi ngắm mặt trời mọc trời mọc đầu tiên ở Việt Nam là Mũi Điện, Phú Yên nên nơi đây theo tôi cũng là điểm ngắm bình minh tới sớm nhất...

Đường đi quanh co, buổi sáng tờ mờ nên chúng tôi phải dùng đèn pin để tìm dấu chỉ đường là vạch sơn màu đỏ nhỏ xíu được quệt lên các tảng đá hay thân cây trên đường. Sau 30 phút xuống dốc lên dốc, cuối cùng chúng tôi cũng đã trèo lên được tản đá cao ấy để chờ đón mặt trời nhú lên nơi biển đông xa xa...
Dulichgo
Những sớm mai tôi ở trên đảo trời có nhiều mây nên bình minh tôi ngắm được không hoàn hảo như việc ngằm hoàng hôn tím tôi được thưởng thức lúc chiều tà. Nhưng dẫu sao đi nữa thì tôi cũng đã có những giây phút băng rừng vượt núi lúc sớm mai giữa màn sương ướt át, mờ ảo để leo lên đỉnh cao nhất của đảo rồi thả mắt ngắm nhìn trọn nơi mình đang ở và khung cảnh xung quanh cũng thấy thú vị lắm rồi.

Cảm giác lành lạnh của sớm mai giữa biển đảo mênh mông khiến con người ta thấy mình thật dễ chịu, từng làn gió biển thổi xốc vào thật lạnh nhưng trong lành biết mấy... tôi tranh thủ hít những hơi dài của khí trời nơi đảo vắng hòng để dành mà thở cho những ngày trở về với Sài phố náo nhiệt ồn ào.

Sớm mai trời mây mù thế nhưng bình mình lên thì trời lại nắng vàng rực rỡ... biển bắt đầu xanh biếc làm cho ai không thích tắm cũng phải mủi lòng... Rồi lại tắm, tắm chán chê lại ngã người trên ghế ngắm biển trời, nhấm nháp ly cafe, thả hồn theo từng trang sách... cứ vậy mà tôi tiếp tục tận hưởng quà tặng của thiên nhiên dành cho hòn đảo hoang sơ không lãng phí từng phút giây nào.

Rồi cũng đến lúc trở về, chia tay Hòn Ông hoang sơ xinh đẹp và lòng hứa sẽ quay lại. Đường đi có xa xôi đó, nơi này với nhiều người là chán ngắt nhưng tôi lại thích... bởi tôi yêu chốn yên bình tĩnh lặng nơi đó, tôi thích cái bình dị gần gũi thiên nhiên của Hòn Ông. Tôi muốn mình được ngồi ngắm màu tím chiếu bên cầu cảng nơi ấy và nhất định phải xem lại cho được cảnh bình minh của ánh mặt trời rực rỡ và hoàn hảo vào sớm mai của một ngày không vướng mây che...

Theo Thiện Nguyễn (Ngôi Sao)
Du lịch, GO!

Kỳ nghỉ yên bình ở Hòn Ông
Khám phá Đảo Hòn Ông (Nha Trang