Thứ Hai, 23 tháng 11, 2015

Chuyện lạ ở Trường Sa

(ANTG) - Lạ vì vùng biển quần đảo Trường Sa có bãi cát biết đi, có ốc gọi hồn, có nhiều xác tàu đắm... Có lẽ không vùng biển nào trên đất nước Việt Nam khi triều xuống nhìn bằng mắt thường vẫn thấy xác tàu đắm như ở Trường Sa. Xác tàu đắm qua bao nhiêu thập niên vẫn “trơ gan cùng tuế nguyệt” dệt nên những câu chuyện bí ẩn thần kỳ.

Ốc gọi hồn?!

Huyền thoại biển cả từ thời hồng hoang truyền lại rằng: Đàn ông đi biển mà vợ ở nhà ngoại tình thì chắc chắn con tàu đó không sớm thì muộn cũng chết máy, hoặc bị bão gió dập vùi hoặc đâm va vào đá ngầm mà đắm; chẳng biết có đúng không? Nếu đúng, thì có bao nhiêu người đàn ông xác thịt tan vào biển cả sẽ có bấy nhiêu người đàn bà bạc tình?

Tôi đem chuyện ấy kể với lính đảo, mấy chàng trai trẻ nghe đều lặng im, buồn lây. Nhưng, có một người lính trẻ lại nhoẻn miệng cười, nói: “Em chả tin! Biển cả mênh mông, gió bão bất thường, tàu đắm cũng là chuyện tai họa thiên nhiên ngẫu nhiên, chứ liên quan gì đến niềm tin tâm linh vì sự bội bạc của đàn bà trên bờ...”.

Câu chuyện đi vào chiều sâu, cởi mở. Một người lính đứng bên tôi, bảo: “Gần một năm ở đảo chìm, em nghiệm ra: Trước đêm động trời nào em đứng gác cũng nghe được tiếng ốc gọi hồn rõ lắm, anh ạ. U u... u...u vọng vào đêm vắng não nùng, thê lương. Em không nghĩ đó là hồn ma, nhưng cũng thấy... rờn rợn. Thế rồi, sáng hôm sau nhìn ra chân đảo và bãi san hô đã cạn trơ ra khi thủy triều rút hết, thấy nhan nhản ốc mượn hồn bò lổm nhổm. Đến chiều y như rằng... biển động, nước dâng ngập bãi đá san hô và sóng lớp lớp chồm lên đánh trào cả nước mặn vào phòng đảo trưởng ở tầng ba. Sóng dữ thế, thì tàu thuyền nào trụ nổi, mà chả tan tác, hả anh?”.
Dulichgo
Tôi lặng im và nhìn ra biển khơi mà kinh hoàng. Càng đi biển càng được nhìn, được nghe lắm sự lạ. Ở quần đảo Trường Sa có loại ốc gọi hồn, gọi là ốc mượn hồn cũng được. Bắt đầu, chúng là các vỏ ốc lớn bé lăn lóc ở rạn san hô, ở chân đảo, có vỏ ốc to như vốc tay. Sau là, đêm thanh vắng gió thổi vào miệng vỏ ốc kích âm thành các thanh sắc khác nhau tùy theo thính giác và tâm trạng mỗi người. Giữa đảo chìm khuya khoắt vắng hiu, thêm cái tàu đắm huyền thoại và thanh âm vỏ ốc... thế là thành dàn hợp âm huyền hoặc, thế là thành... ốc gọi hồn.

Còn chuyện ốc mượn hồn bò lổm nhổm chẳng qua là những con cua nhỏ chui vào vỏ ốc trú ẩn, “mượn” cái nhà để sinh sống. Cứ thế, nó to lên lúc nào chẳng biết và không chui ra khỏi vỏ ốc được nữa, hoặc chúng cố tình đội cái vỏ ốc như một tấm mộc kín bảo vệ tính mạng. Năm cái chân ở bên trong, còn 5 cái nữa thò ra ngoài miệng ốc cứ thế bơi, bò, di chuyển... và mang cả vỏ ốc đi theo, thế là thành... ốc mượn hồn! Cũng là... sự lạ! Chuyện ốc gọi hồn, “ốc mượn hồn” ở quần đảo Trường Sa là có thật, nhưng lời than vãn thê lương của hồn người đi biển thoát ra từ vỏ ốc ai oán trách móc người đàn bà ở đất liền bạc tình..., có lẽ chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng quá đỗi bay bổng, hoặc một gã đàn ông đi tàu biển nào đó bị vợ phụ bạc nên bịa tạc ra để... tự an ủi mình?!

Bãi cát biết đi theo mùa gió

Không phải ai cũng biết là các đảo, bãi san hô và bãi ngầm ở Trường Sa được cấu tạo bởi các miệng núi lửa? Đỉnh các miệng núi lửa này nhô lên gần mặt biển, hình vành khăn hoặc e líp, phía trong là các vùng hồ nước nông hoặc sâu, còn phía ngoài là đại dương. Mặt đảo nổi chủ yếu do các mảnh san hô vụn kết hợp với các sinh vật, phân chim, cây cối thoái hóa tạo thành chất mùn xốp. Ở quần đảo Trường Sa cũng có cát, nó là các tinh thể nhỏ trắng tinh, hoặc vàng vỡ ra từ san hô bởi va đập, sóng nhồi, vun lại thành bãi, thành đảo. Điều lạ kỳ nhất ở Trường Sa là hình thù các đảo luôn luôn thay đổi bởi cát vun lên rồi cát chuyển đi chỗ khác theo mùa gió. Dulichgo

Đảo Trường Sa lớn có một bãi cát trắng nhìn nhức mắt, rộng hàng ngàn mét vuông, lúc chúng tôi đến đảo vào tháng 4 bãi cát đang ở phía tây nam đảo. Trong cái đêm đầu tiên đến đảo, tôi gặp anh lính trẻ đang đứng gác, anh kể chuyện đảo rất say sưa và chỉ tay ra bãi cát đang ngời ngợi vàng dưới trăng, nói rằng: nó đang chuyển dịch dần đến tháng 10 thì sang phía đông nam đảo; rồi lại bắt đầu dịch chuyển trở lại đến tháng 9 năm sau thì về đúng vị trí cũ.

Lạ thế! Đảo Sơn Ca cũng có bãi cát biết đi. Đảo hình bầu dục, hẹp ngang nằm theo hướng tây bắc - đông nam, ở rìa đảo là cát trắng thường bị bồi lở thất thường, khi cát trắng chuyển về phía đông, lúc lại chuyển về phía tây. Dễ nhận thấy nhất là hai doi cát lớn, dài đến 60m và rộng đến 50m thường biến dạng và di chuyển theo mùa gió.

Đảo Sinh Tồn có vành đai cát bao quanh chân đảo, có chỗ rộng 5m, có chỗ phình to đến 10m. Hai đầu đảo có hai doi cát dài dằng dặc như sao chổi, doi cát phía đông nam dài đến 140m, chỗ rộng nhất tới 45m. Hai doi cát này cũng biết đi theo mùa sóng gió.
Dulichgo
Đảo An Bang giống hình cái chìa khóa khổng lồ. Mũi chìa khóa là doi cát nằm ở bờ nam. Tháng 4 đến tháng 7 hằng năm sóng biển xô triền miên vun cát lại thành doi cát dài từ bờ nam chuyển dịch sang bờ tây. Đến tháng 8, doi cát này chuyển dịch sang bờ đông của đảo, khoảng tháng 12 trở đi nó lại dịch chuyển dần về vị trí cũ.

Đảo nổi có bãi cát biết đi, đảo chìm cũng có bãi cát biết... chạy. Ở bãi san hô phía đông đảo chìm Đá Tây có một doi cát nổi lên, chỗ cồn cao nhất đến gần 1m cũng di chuyển biến ảo vô cùng. Bãi cát san hô ở đảo đá Len Đao cứ lấy đảo làm tâm di chuyển 1 vòng quay là thời gian đi qua 1 năm. Tháng 3 và tháng 4 gió mùa đông bắc thổi ào ạt, bãi cát di chuyển về phía tây nam đảo, rồi cứ di chuyển mãi không biết mỏi mệt theo sóng gió. Điều lạ lùng: “Bãi cát bị gió vun lại thành hình bản đồ Việt Nam”, tôi chỉ nghe kể và chưa tận mắt nhìn, nhưng có thấy ảnh của một đồng nghiệp nào đó đã chụp được cái hình hài hùng vĩ linh thiêng ấy.

Tất cả mọi sự thay đổi đó đều bắt đầu từ mét vuông sóng gió bão. Gió to sóng cả, biển quang đãng không có gì che chắn, thỏa sức tung hoành nên gió bão thổi tốc tác, có khi cuốn cát trắng mù mịt, thậm chí như bốc cát, xúc cát từ nơi này  quẳng đến nơi kia. Lại còn thủy triều lên xuống, dòng nước chảy tác động nữa, vì vậy, hình dáng các đảo luôn bị thay đổi theo mùa cũng là điều dễ hiểu, nhưng vẫn là sự rất lạ lùng, kỳ vĩ ở quần đảo Trường Sa.

Những xác tàu đắm bí ẩn

Khi đến bất cứ đảo nào ở quần đảo Trường Sa, cánh nhà báo chúng tôi vẫn có một thói quen bảo nhau quan sát trời mây, biển sóng, san hô... và phát hiện, so sánh xem đảo này có gì khác biệt so với đảo kia. Chẳng hạn ở đảo Đá Tây và đảo Tốc Tan vẫn còn cái Pông-tông nằm ì ra “trơ gan cùng tuế nguyệt” từ thời lính hải quân thực hiện nhiệm vụ CQ-88 rải quân ra các đảo chìm và thềm lục địa đồn trú trước khi tàu chiến Trung Quốc đến... chiếm đoạt trái phép.
Dulichgo
Những cái Pông-tông như chứng nhân lịch sử của thời gian khó đẫm máu, mồ hôi và nước mắt, là hiện vật bảo tàng vệ quốc, nhắc nhở người lính đảo đương thời rằng đã từng có lớp lớp cha anh đến trước mình, gian khó hơn mình, mất mát hy sinh trước mình. Quả thật, cứ nghĩ: nếu đến một ngày đẹp trời nào đó, người ta đấu giá, và xẻ thịt những cái Pông-tông một thời oanh liệt ấy làm... phế liệu sắt vụn là tim tôi cứ đập thon thót.

Đảo Đá Lát cũng có sự lạ, ấy là hiển hiện tới 4 xác tàu đắm nằm trên bãi san hô ngập nước biển lập lờ, khi triều xuống, từ xa nhìn thấy thấp thoáng bằng mắt thường. Những người lính đảo nói rằng, chúng đang bị nước mặn ăn mòn, “xương cốt” bằng thép bị gỉ đang mủn ra... có nguy cơ gãy, đổ sụp chìm nghỉm dưới sóng nước... mất tăm tích. Đảo Phan Vinh (trước đây gọi là đảo Hòn Sập) cũng có một xác tàu đắm ở vành đai san hô phía Tây, khi nước thủy triều thấp nhất, lính đảo thỉnh thoảng lại lội bộ từ đảo ra chỗ xác tàu. Đến đảo chìm Tiên Nữ, đứng ở nhà lâu bền nhìn về phía nam, chúng tôi thấy một xác tàu đắm nhỏ cách “nhà lô cốt” khoảng một cây số, đang chòi xương sắt gỉ đen lên mặt nước biển. Có thể những tàu này từ đời tám hoánh nào đó bị va vào đá san hô và mắc cạn luôn ở đó?

Những lính đảo đến đây đã thấy xác tàu hoen rỉ từ lâu rồi. Trong tàu không có đồ sứ cổ, hoặc khiên mộc, khí giới thời Trung cổ, chẳng có vàng bạc châu báu đồ trang sức đâu. Xác thịt con người và nếu có những bóng ma thì cũng tan vào bão tố biển cả lâu rồi.

Dạo trước, lúc thủy triều lên có con cá chẳng hiểu bơi lội thế nào bị mắc kẹt vào xác tàu không tài nào ra được. Nó vẫy vùng quẫy đập ầm ĩ, tung nước mù mịt. Cá to như cá nhà táng, vây sặc sỡ đỏ vàng to như cái quạt giấy xòe, đuôi lấp lánh ngũ sắc y hệt tấm thảm lót ghế salông. Bắt con cá thần này rồi mổ ra thì ăn mấy tháng mới hết; chưa biết chừng trong bụng nó có cả vàng, bạc, tiền cổ, thậm chí có cả đồng hồ vàng Ômêga hoặc Kiếm cong Thổ Nhĩ Kỳ còn nguyên bao da cũng nên.
Dulichgo
Lính đảo biết, nhưng chỉ đứng nhìn tiếc hùi hụi. Lệnh trên cấm không cho các đảo tự động đánh bắt hải sản để bảo vệ môi trường biển và cũng chẳng ai nỡ bắt giết một con cá biển kỳ vĩ như thế. Lâu quá, sợ nó giãy giụa trầy vi tróc vảy chảy máu rồi chết, mấy chàng lính trẻ hò nhau mặc áo phao, chạy xuồng cao tốc, buộc dây an toàn bơi đến và loay hoay một lúc cũng gỡ được nó ra khỏi khung xương sắt thép tàu hoen gỉ, te tua sắc nhọn. Con cá nhà táng dường như cũng biết nghĩ và rất cảm động, trước lúc "chia tay", nó còn quay đầu gương đôi mắt to như quả quần vợt màu xanh ngọc bích nhìn những người lính đảo đầy biết ơn rồi mới vẫy đuôi lặn hút sâu vào biển cả.

Ở đảo Núi Le, cách nhà “lâu bền” khoảng 250m về phía tây nam cũng có một xác tàu đắm, luôn cao hơn mặt nước biển, chỉ khi nào sóng to đánh trùm lên nó mới chịu khuất hình biến dạng. Có lẽ bụng tàu quệt vào rạn đá san hô bị... gãy đôi, rồi sóng đùa giỡn dập dồn xô đẩy thân phận tàu hẩm hiu cách gì đó không cắt nghĩa được, mà nên nỗi thành hai khúc nằm song song chẳng chịu rời nhau.

Dù số phận của những người đi biển từ xưa ấy khác nhau thế nào, thì sự hiện diện của các xác tàu đắm vẫn cứ là bí ẩn huyền hoặc. Đời sống lính đảo nổi đảo chìm cũng sinh động thêm vì những xác tàu đắm bí ẩn ấy.

Theo Sương Nguyệt Minh (An Ninh Thế Giới)
Du lịch, GO!

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2015

Nhiều món ngon từ cá linh

Mùa nước về, cá cũng theo con nước tràn ra sông lớn. Một trong những đặc sản của mùa nước nổi là cá linh. Cá linh dễ biến thành các món ngon miệng mà không mất nhiều thời gian.

Dễ làm nhất là món cá linh chiên giòn. Để món ăn ngon, đầu bếp thường chọn cá nhỏ, chừng nửa ngón tay út. Cá được rửa sạch. Người kỹ tính thì mổ bỏ ruột trong bụng cá, tẩy nhớt bằng chút muối. Sau đó mang cá đi tẩm bột. Bột tẩm không quá cầu kỳ, chỉ cần bột mì hoặc bột tẩm chiên bán sẵn ngoài chợ, pha trộn thêm lòng đỏ trứng. Cá được trộn vào hỗn hợp bột, chiên trong chảo ngập dầu. Món này thường ăn kèm rau sống, chấm mắm ớt. Cá chiên có vị ngọt, beo béo, giòn rụm, hòa với vị thơm của các loại rau, rất độc đáo.

< Cá linh kho tiêu.

Với nguyên liệu cá linh, người ta còn có thể chế biến thêm nhiều món ngon dân dã khác: cá linh kho tiêu, kho lạt, kho mía, cá linh nấu canh chua bông điên điển, so đũa hoặc nấu lẩu mắm.

Cách làm các món cũng đơn giản, nhanh chóng. Với các món kho, cá sau khi rửa sạch (để nguyên vẩy), tẩy nhớt, chỉ cần ướp chút gia vị, nước dừa và nước mắm cá linh. Nồi cá chỉ cần để lửa riu riu, khi cá dậy mùi thơm lan tỏa là món kho đã chín.

< Cá linh nấu canh chua bông điên điển.
Dulichgo
Trông cầu kỳ, bắt mắt nhưng món cá linh nấu canh chua bông điên điển lại cực kỳ đơn giản. Nước dừa xiêm làm nước dùng, dằn thêm tí me và gia vị. Chuẩn bị thêm chút tỏi phi, ngò om để món ăn thêm đậm đà. Khi ăn, chỉ cần để nồi nước dùng sôi thì trút cá linh vào, chừng vài phút là cá chín, nhúng thêm rau ăn kèm.

Điểm đặc biệt của các món ăn mùa lũ này là không quá cầu kỳ, chế biến nhanh từ những nguyên vật liệu có sẵn. Chỉ cần 5-10 phút chế biến là có thể món ăn đặc sắc, thơm ngon.
Mùa lũ về mang theo những sản vật tươi ngon và món ăn mùa lũ trở thành đặc sản của miền Tây. Du khách một lần đến miền Tây, hãy thưởng thức những món độc đáo này.

Theo Minh Nhiên (Báo Cần Thơ)
Du lịch, GO!

Vùng cao Chi Lăng

Có một vùng cao nguyên xanh bao la, nơi những đàn dê, đàn ngựa của đồng bào Tày, Nùng nhởn nhơ gặm cỏ trong tiếng sáo của ai đó trên triền núi vọng về. Đó là một nét khác biệt mà ít ai ngờ nó ở ngay huyện Chi Lăng của tỉnh Lạng Sơn.

Lạng Sơn - mảnh đất cuối trời Đông Bắc của Tổ Quốc, tôi đã nhiều lần đi qua. Mục Nam Quan, Ải Chi Lăng ghi dấu lịch sử đánh thắng giặc ngoại xâm phương Bắc, đã quá quen thuộc với mọi người. Càng quen thuộc hơn khi đến xứ Lạng với những địa danh trong câu ca dao nhiều người thuộc lòng từ ngày bé:
Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa,
Có nàng Tô Thị, có chùa Tam Thanh...

Xứ Lạng còn có đỉnh Mẫu Sơn mùa đông tuyết phủ, ngày hè mát lạnh, trở thành khu nghỉ dưỡng tuyệt vời. Cứ tưởng xứ Lạng chỉ có bấy nhiêu thôi, nhưng chúng tôi đã lầm, bởi càng đi nhiều trên vùng đất này lại càng thấy có bao điều mới lạ.
Dulichgo
Từ Đồng Mỏ, bên quốc lộ 1A có tấm bảng "Ải Chi Lăng", chúng tôi rẽ vào một con đường xa lạ để đi tìm vùng đất mới. Càng đi càng thấy khó khăn, bởi đường đèo dốc, sỏi đá lởm chởm đã bị xe tải băm nát. Chiếc xe máy cứ lên cao, lên cao mãi để rồi những cơn gió thổi vù vù làm tan biến nóng nực, mệt nhọc của kẻ vượt đường xa như chúng tôi.

Đi mãi, chắc khoảng 30 - 40km từ điểm rẽ, qua bao núi đồi hoang vắng, mịt mù, cuối cùng chúng tôi cũng tới được bản Co Hương, nơi có một trường tiểu học nằm chót vót trên núi cao. Đã vào ngày Hè, trường bản vắng bóng học trò, chỉ có vài đứa trẻ nhà gần đó kéo nhau ra chơi. Tiếng trẻ ríu ran làm chúng tôi quên bao mệt nhọc.

Chúng tôi đã từng thượng sơn nhiều nơi như Tam Đảo, Ba Vì, Mộc Châu,... và cả Mẫu Sơn nữa, nhưng đến với vùng cao Chi Lăng này cảm giác hoàn toàn khác biệt. Cái hoang sơ của cảnh vật, sự giản dị của con người, ánh mắt những đứa trẻ và những quả núi chỉ có một màu xanh của cỏ, lớp lớp nối nhau chạy xa tít chân trời làm chúng tôi như lạc vào một thế giới khác.

Những bản Co Hương, Thằm Nà, Suối Mạ của vùng đất Chi Lăng có độ cao 1.200 - 1.300m so với mực nước biển (chỉ kém Mẫu Sơn vài trăm mét). Vùng đất này được thiên nhiên ban tặng cho những đồi cỏ bao la như những thảo nguyên. Chính nhờ đặc điểm ấy mà gần một thế kỷ qua, đồng bào dân tộc Tày, Nùng ở đây đã biết chăn thả dê, ngựa. Chính vùng đất này làm cho Chi Lăng trở thành "vương quốc" ngựa trắng của Việt Nam.

Nếu bạn muốn tìm những chàng chăn ngựa như Bật Mã Ôn trong phim Tây Du Ký thì đến vùng núi đồi Chi Lăng này là "chuẩn nhất". Không còn sự ồn ào, vội vã của cuộc sống, mọi người như được thả hồn vào khung trời bình yên, quá rộng lớn.

Chúng tôi bỏ lại xe máy ở bản Co Hương và bắt đầu lội bộ cùng các chàng trai Tày, Nùng với những đàn ngựa, đàn dê, đàn trâu, đàn bò, nhưng nhiều nhất vẫn là dê và ngựa. Bước chân của chúng tôi như được nâng đỡ bởi bên tai lúc nào cũng văng vẳng tiếng sáo ai như gần như xa, bởi chàng trai thổi sáo nào đó ở mãi mỏm núi bên kia, chẳng thấy người, nhìn lên chỉ có đàn trâu đang lặng lẽ gặm cỏ bên triền đồi.

Những chàng trai Nùng nói sáng sớm nào họ cũng xua dê, ngựa lên núi ăn cỏ theo tiếng sáo trúc quen thuộc ấy và chính họ cũng mang theo những cây sáo như vậy. Dê, ngựa, trâu thường được chủ đeo chuông. Những tiếng chuông leng keng giúp chúng khỏi lạc bầy và chiều chiều gọi đàn tìm đường về nhà. Tuy không phải như dân du mục, nhưng các chàng trai Tày, Nùng phải theo vật nuôi cả chục kilomet mỗi ngày.

Sự thảnh thơi, lãng du trong tiếng sáo của họ không thể xóa đi nỗi vất vả mưu sinh. Lạc đàn thì không sợ, nhưng mối lo bị mất trâu, mất ngựa, mất dê vẫn luôn thường trực.

Tô điểm cho những đồi cỏ mênh mông là bao loại hoa khoe sắc, nhiều nhất vẫn là sắc tím thủy chung của hoa mua. Càng đi càng mê, càng đi càng say, lữ khách như muốn ẩn trốn mãi vào chốn này. Buổi trưa hôm đó, chúng tôi được người dân địa phương trong các lán trên núi đãi món gà quay kèm rượu Sán Nùng.
Dulichgo
Trong bữa cơm ấy chúng tôi còn học được vài tiếng của đồng bào, như "kin lẩu" là uống rượu, "kin khẩu" là ăn cơm, hay "kim mào" là say rượu... Thật vô cùng thú vị!

Một thầy giáo ở Trường tiểu học Co Hương cho chúng tôi biết thêm, những đồi cỏ ấy còn là nơi hò hẹn của bao đôi trai gái các bản Tày, Nùng ở đây. Những đỉnh đồi ấy cũng là nơi các thầy cô gửi email, gọi điện thoại vì sóng ở đó "nét căng", chứ vào nhà là y rằng mất sóng.

Cảnh sắc thanh bình, tình người say trong men rượu, chợt chúng tôi - những người hay lang thang - nghĩ rằng, nếu ai đó chỉ lên đây trong hai ngày cuối tuần thôi cũng đã khám phá được bao điều thú vị. Thậm chí môn xe đạp địa hình, dù lượn xuất hiện trong khung cảnh nơi đây cũng sẽ rất tuyệt vời, chẳng kém gì dù lượn khám phá ruộng bậc thang ở Mù Cang Chải. Nhưng tuyệt vời nhất và sẵn có nhất chính là được cưỡi ngựa.

Ở đây có những con ngựa đã quen người lạ cùng sự chỉ bảo tận tình của các chàng "Bật Mã Ôn", ai cũng có thể thử cảm giác thong dong trên lưng ngựa qua những đồi cỏ. Thêm vào đó là sự mến khách, lối sống độc đáo, ẩm thực cũng độc đáo của đồng bào các dân tộc nơi đây sẽ gợi mở cho những ai muốn tò mò khám phá vùng cao Chi Lăng.

Chúng tôi sẽ còn nhớ mãi một ngày qua nơi đây. Mong ước của lữ khách là những dịch vụ du lịch sẽ xuất hiện ở vùng cao Chi Lăng trong tương lai gần. Biết đâu du lịch sẽ mang lại cuộc sống sung túc cho đồng bào nơi đây vốn chỉ quen chăn ngựa, thả dê...

Theo Đỗ Hùng, Hải Văn (Doanh Nhân SG)
Du lịch, GO!

Lạc giữa thảo nguyên xứ Lạng

Ông già 'gân' lái Sidecar xuyên Việt

(TNO) - Từ ngày về hưu, bạn bè thấy ông Nguyễn Thanh Bình và chiếc xe ba bánh rong ruổi nhiều hơn trên các con đường. Hỏi thì ông bảo: “Giờ tôi là tỉ phú thời gian, không ràng buộc gì. Mỗi lần thèm đi thì lái xe hoặc rủ thêm bạn bè làm một chuyến du ngoạn từ Nam ra Bắc cho đã”.

Chưa kể các chuyến ngắn ngày, khoảng 4 năm trở lại đây, năm nào ông Nguyễn Thanh Bình cũng lái xe xuyên Việt một lần. Cá biệt năm 2014, ông đi 4 lần ngắm đủ cảnh sắc của 4 mùa, rõ rệt nhất là tiết trời vùng tây và đông bắc, ngắm lễ hội xuống đồng, dân đi cấy lúa, lúa xanh mơn mởn trên ruộng bậc thang, rồi đi đợi lúa chín, mùa hoa tam giác mạch, mùa hoa mận, hoa mơ, ngắm sương giăng mây phủ trên đồi…

59 tuổi, cái tuổi cũng ít có người nào vẫn còn đam mê với những cung đường vắng, ngoằn ngoèo, lái xe vượt đèo băng rừng, lội suối như ông. “Có gì đâu, tôi may mắn là từ thời trẻ làm công việc được đi nhiều nên biết nhiều hơn mọi người một chút.
Dulichgo
Rồi khi lớn tuổi, có điều kiện thì mình thực hiện những chuyến đi dài hơi hơn, hiểu đời sống của cư dân địa phương, đào sâu tìm tòi chớ không phải là các chuyến đi công tác chớp nhoáng nữa. Hầu hết các cuộc du hành của hội Sidecar chúng tôi đều di chuyển từ 10 - 15 ngày, có khi 20 ngày để đi cho đã”.

Trên những hành trình dài, ngoài một vài người bạn chí thân, đồng đội của ông là một chiếc xe Sidecar 3 bánh huyền thoại. Những người trưởng thành vào những năm 1980 đều nhớ rõ hình ảnh yêng hùng của chiếc xe 3 bánh với thùng bên hông xe, một tài xế và 2 người đồng hành cùng băng băng trên các đoạn đường dốc cheo leo. Vốn dĩ, Sidecar sinh ra nhằm phục vụ mục đích quân sự, dùng để đi đến những vùng núi non hiểm trở. Và cũng vì đặc điểm dùng phục vụ cho những miền khó đi nên chiếc xe đặc biệt dễ tính. Ông Bình tâm sự: “Những kỷ niệm thời khốn khó khiến tôi luôn có thiện cảm đặc biệt với dòng xe đặc biệt này. Thời xưa mỗi lần đi đâu xa thì Sidecar là nhất, vì cơ động. Xe này đường càng xấu đi càng thích, thế mới thể hiện được bản lĩnh của người lái xe”.

Được sáng chế dùng đi mọi loại địa hình, nhưng Sidecar vẫn “kỵ rơ” với địa hình cát. Vì xe khá nặng, nên khi đi vào vùng cát chảy dễ bị lún sâu hoặc bị trượt nếu lao từ trên cao xuống. Đây vẫn là điểm yếu khiến các tay lái ngại thách thức. Lý thuyết là vậy nhưng với những tay chơi vì đam mê như ông Bình, không nơi nào có thể ngăn bước bánh xe của ông tới. Lâu lâu ông lại cùng bạn bè đi lên đồi cát ở Mũi Né (Phan Thiết) dạo vài vòng. “Đây được coi như những chuyến nghỉ ngắn của hội ba bánh. Từ Sài Gòn đến đây cũng gần nên chúng tôi cứ hẹn nhau buổi sáng lái thẳng ra đồi cát cắm trại tại đó. Chúng tôi vẫn luôn khuyên anh em nếu không tự tin thì cứ ngồi bên hông thùng thôi. Cứ bình tĩnh, cầm chắc tay lái là vượt qua được mớ cát trơn nhẫy đó”.

Lái xe Sidecar khó lắm, đó là nhận định chung của nhiều người. Một chiếc xe có gắn thùng bên cạnh có trọng lượng hơn 300 kg, khá là nặng đòi hỏi người lái phải có sức khỏe đủ để đẩy xe, đặc biệt là kỹ thuật điều chỉnh, vì ngoài tay lái, bên hông của người điều khiển còn có chiếc thùng xe, nếu không cân bằng được khi di chuyển rất dễ gây mất lái.

Rất nhiều tay lái lụa lâu năm vẫn có thể bị mất cân bằng, đặc biệt là những khúc cua khuỷu tay áo như đi Sa Pa, Mã Pì Lèng, Đồng Văn rất dễ bị chênh vênh và lao vào vách núi. Tuy nhiên, đây là chiếc xe được đánh giá “chì” nhất, xe lỡ tai nạn có bị hư hỏng phụ tùng nào, nếu vẫn chưa tắt máy thì người lái có thể cố chạy thêm cả trăm cây số để đến trung tâm sửa chữa. Dulichgo

Kể lại một kỷ niệm trong lần hư xe như thế, ông cho biết: “Đi Sidecar ở vùng núi chúng tôi yên tâm lắm. Đặc biệt là cung đường đi Tây Bắc, có nhiều lần hỏng xe ly kỳ lắm.

Nhớ lại lần đi xuyên Việt cách đây 2 năm, có anh bạn trong đoàn xe trên đường đổ đèo ở Hà Giang thì va vào núi, phụt bánh trước bị cong sắp gãy, vậy mà anh vẫn còn lái thêm được vài chục cây số để về tới thị trấn, sửa lại rồi đi tiếp. Có bạn thì lốp xe bể vẫn có thể chạy vài chục cây số đường đá lởm chởm tới nơi có tiệm sử xe mới dừng lại. Chưa kể trường hợp xe có 3 máy nhưng vì bị té va vào đá nên hư hết 2 còn 1 máy vẫn chạy ngon lành. Cũng vì thế mà chúng tôi, những người ở thế hệ cũ, đời sống khốn khó, thích tái chế, tận dụng mọi thứ nên đến giờ vẫn mê dòng xe cũ đa dụng này”.

Theo Nguyên Trang, NVCC (Thanh Niên)
Du lịch, GO!

Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2015

Nam Tây Nguyên mùa xanh lá

(DNSG) - Thiên nhiên chu đáo đến mức tạo ra bạt ngàn rừng nhưng không quên xen vào những trảng cỏ như là nơi "thư giãn" của muôn loài, ở Tây Nguyên, ở Đông Nam Bộ hay suốt dãy Trường Sơn đều thế.

< Bên hồ Bom Be.

1. Sử chở tôi trên chiếc Honda PCX 125 mới mua vài hôm, như cách nói của Sử là tiện thể chạy roda. Tôi thì quá áy náy, vì chiếc xe có giá đến 50 triệu đồng mà chạy roda băng qua những đường lô cao su trơn trượt, nhão nhoét thì khác nào "phá xe". Nhưng Sử an ủi tôi, không sao, một đời ta nhiều đời hắn. Cùng lắm là xe giảm độ bền, cũng là cơ hội để mua xe khác.

Tôi biết Sử không nói chơi, vì hai ngày qua, tình cờ được sống với bà con vùng Nam Tây Nguyên này, thấy kinh tế nhà nào cũng khá giả, thu nhập một năm năm bảy trăm triệu đồng là bình thường. Vợ chồng Sử có trên chục hecta cà phê, điều, cũng chỉ là mức trung bình của dân ở đây.

Vừa tìm cách băng qua một đường lô bùn ngập vành xe, Sử vừa nói: "Chút nữa có xe tải chở mủ cao su lui tới thì chiếc PCX 125 này không chạy được. Đất đỏ gặp mưa vừa trơn vừa bám dính. Dân tụi em đi rẫy đều dùng xe Honda 50, 67 cũ mèm, đôn dên, xoáy nòng, chỉnh gió, chỉnh lửa, lột trần chỉ còn khung và máy rồi quấn xích, kích chặt cả hai vành mới trị được loại đất này. Mười tám năm nay em không đến Bù Lạch và rừng già từ lúc ấy dần thành rừng cao su nên có thể lạc đường...".

Hơn 10km băng qua rừng cao su, lâu lâu xen kẽ những vạt rừng tự nhiên còn sót lại (hay chưa bị "làm trắng" vì chính quyền đang kiểm soát chặt), quẹo phải, rẽ trái không biết mấy lần, trước mắt là trảng cỏ nối tiếp trảng cỏ - đích đến của chúng tôi. Quả là Sử "định hướng" rất giỏi nên không bị lạc như anh "cảnh báo"!
Dulichgo
Thiên nhiên chu đáo đến mức tạo ra bạt ngàn rừng nhưng không quên xen vào những trảng cỏ như là nơi "thư giãn" của muôn loài, ở Tây Nguyên, ở Đông Nam Bộ hay suốt dãy Trường Sơn đều thế. Nhưng trảng cỏ Bù Lạch khác với rất nhiều trảng cỏ tôi đã từng biết trong chiến tranh là cỏ quá thấp, chỉ có cỏ kim đan xen cỏ chỉ mọc là là mặt đất và thi thoảng mới có vài bụi mua cằn cỗi cho những cánh hoa tím rịm.

Nghe nói đã có lúc lâm nghiệp trồng cây từ rừng bản địa ở trảng cỏ này, chăm sóc rất cẩn thận nhưng chúng không sống được. Có một khác biệt nữa, rất độc đáo, là Bù Lạch có đến 20 trảng cỏ tổng diện tích 500ha, có trảng rộng đến 10ha, tất cả phẳng phiu như sân bóng đá, nối nhau bằng những cánh rừng.

Rừng xanh và trảng cỏ hàng ngàn năm nay "đất ai nấy ở", không xâm lấn nhau mà nếu muốn cũng không thể xâm lấn! Các già làng nơi đây giải thích rằng, dưới các trảng cỏ có một vị thần canh giữ không cho rừng lấn sang để chúng mãi mãi là tấm thảm xanh của trời trải ra cho các tiên nữ xuống đùa vui vào những đêm trăng rồi khỏa mình dưới làn nước trong veo của hồ Bom Be, hưởng chút trần tục trần gian...

< Một góc Bù Lạch.

Bù Lạch (bù là buôn, Lạch là tên riêng, tức buôn Lạch - tiếng S'Tiêng) đã trở thành khu du lịch từ nhiều năm trước ở huyện Bù Đăng, cũng có đơn vị chủ quản, công ty tư nhân thực hiện nhưng chỉ thu hút được nam thanh nữ tú, những gia đình trẻ quanh Đồng Xoài, Bù Đăng, Bù Đốp trong những ngày lễ, Tết, lâu lâu có dân phượt từ Thủ Dầu Một, Biên Hòa, Sài Gòn lên cắm trại.

Và như đã có từ bao đời, mỗi năm một lần, người S'Tiêng sống quanh những trảng cỏ này tổ chức lễ hội đâm trâu, lễ hội đâm cá ở hồ Bom Be vào tháng Ba. Thời gian còn lại là vắng lặng.

Không thể bỏ phí mãi một tài nguyên du lịch như Bù Lạch, tháng 6 vừa qua, tỉnh Bình Phước đã công bố dự án Khu phim trường kết hợp khu du lịch sinh thái Trảng cỏ Bù Lạch diện tích 405ha, gồm Khu A (268ha) dành cho phim trường và du lịch sinh thái rừng tự nhiên, du lịch dã ngoại, ăn uống, nghỉ dưỡng ven hồ Bom Be.
Dulichgo
Khu B (59ha) là khu văn hóa làng nghề các dân tộc thiểu số trên địa bàn. Khu Thác Voi (12ha) kết hợp du lịch sinh thái, du lịch về nguồn, khám phá cuộc sống của đồng bào S'Tiêng, M'Nông và Châu Mạ.

Trở về, Sử chở tôi ngược con đường duy nhất từ ngã ba Minh Hưng rẽ vào Bù Lạch, bên phải quốc lộ 14 nối Bình Dương với Tây Nguyên, chừng 20km, chật hẹp, toàn ổ voi, uốn lượn dốc đèo giữa lớp lớp vườn cà phê và điều. Dù Dự án đã bắt đầu thực hiện tại Khu A nhưng tôi không mấy tin sẽ thu hút được khách du lịch nếu con đường này không được nâng cấp, mở rộng.

2. Đọc cái tựa đề phóng sự này có người sẽ nghĩ Tây Nguyên có những mùa "không xanh lá”. Thưa rằng, đúng vậy. Đó là tình trạng Tây Nguyên mấy chục năm trở lại đây. Khi rừng Tây Nguyên chưa bị "làm cỏ", "tháng Ba (đã là) mùa suối rừng sôi sục", "Tháng Ba sớm sớm mẹ ra rừng theo dấu chân rùa đi tìm nấm mối" (lời bài hát Tháng Ba Tây Nguyên, của Văn Thắng và Thân Như Thơ, sáng tác giữa những năm 1960).

"Suối rừng sôi" và "mẹ ra rừng tìm nấm mối" thì chỉ có trong mùa mưa và rừng thì không bao giờ thôi xanh. Bây giờ đến cuối tháng Sáu, có năm tháng Bảy, tháng Tám, Tây Nguyên vẫn nắng bụi, dân trồng cà phê, tiêu, điều,... đào giếng sâu hàng trăm mét chưa chắc tìm được nước tưới.

Trên 40.000km2 rừng không còn, theo dự báo của nhiều nhà khoa học, không lâu nữa Tây Nguyên sẽ biến thành sa mạc một phần do trái đất nóng lên, phần quan trọng là do không giữ được nước trong mùa mưa, mà cao nguyên này có độ cao trung bình 800m so với mực nước biển, lại nghiêng về phía Đông.
Dulichgo
Nhà văn Nguyên Ngọc là người gắn bó máu thịt với Tây Nguyên suốt hai cuộc chiến tranh giữ nước, đã từng thốt lên: "Những giới hạn quan trọng đến mức sinh tử ở đây đã bị vượt qua: phá sạch rừng, đảo lộn dữ dội cơ cấu dân cư, hủy hoại tất cả các dòng sông lớn, hút cạn nước ngầm, phá vỡ các làng,... để cuối cùng phá nát văn hóa.

< Người nhập cư khá giả ở Nam Tây Nguyên thư giãn trên quê hương thứ hai.

Ở nơi vốn là một vùng văn hóa vào loại độc đáo và đặc sắc nhất nước, nay chỉ còn văn hóa Tây Nguyên dỏm. Hầu như không còn có thể quay trở lại, và đang thật sự không có đường ra. Nhiều lần tôi tự hỏi: Vì sao? Có ai đến Tây Nguyên để học? Học sự hiền minh bất tận của rừng, và của những dân tộc từng biết cách sống với rừng, nghĩa là với tự nhiên, hàng nhiều ngàn năm nay. Một bài học có thể cho cả nhân loại và nền văn minh đang lúng túng ngày nay". (Nguyên Ngọc và Thomas J. Vallely: "Giáo dục - Giá trị vĩnh cửu của hoà bình". Minh Nguyễn phỏng vấn).

Đọc Nguyên Ngọc, tôi lại nghĩ đến các tổ chức kinh tế quốc doanh, cụ thể là những liên hiệp nông lâm trường bao chiếm gần hết đất đai Tây Nguyên. Như ở Đắk Lắk, đến năm 1985, ba xí nghiệp liên hiệp nông lâm quản lý 90% đất đai toàn tỉnh. Ở Gia Lai và Kon Tum con số đó là 60%.

Tính chung, đến năm 1985, quốc doanh đã quản lý 70% diện tích toàn Tây Nguyên. Sau năm 1993, dù có sự chuyển đổi cơ chế quản lý, nhưng con số này cũng chỉ giảm được 26%. Chính các tổ chức quốc doanh này chủ yếu "làm sạch" rừng Tây Nguyên, phá vỡ toàn bộ quy hoạch đất đai của một địa bàn chiến lược quan trọng nhất nước.

Và tôi không thể không nghĩ đến Sử và đại gia đình của anh. Vốn là dân di cư theo kế hoạch, từ Hải Dương, mấy mẹ con anh định cư ở Nam Tây Nguyên cách nay 22 năm, lúc anh mới qua tuổi thiếu niên. Từ "bến đỗ” của mấy mẹ con anh, bà con xa gần cùng tìm đến, tạo nên một quần thể dân cư mới giữa rừng để phá rừng làm rẫy và nhờ đất đỏ bazan mà làm giàu khá nhanh.
Dulichgo
Một thôn, rồi một xã được lập nên, nghe cái tên đã là rất mới: Tân Sơn, nhưng chỉ có vườn cà phê, điều, tiêu, cao su là mới, còn rừng thì biến mất.

Lúc gia đình Sử mới đến (1993), dân Tây Nguyên (số tròn) đã tăng lên 2.380.000 người (từ 1.220.000 người năm 1976, chủ yếu là người dân tộc thiểu số bản địa) với 35 dân tộc (năm 1976 là 18 dân tộc), bây giờ Tây Nguyên đã có trên 5,5 triệu người với gần đủ mặt các dân tộc của Việt Nam, mà đa số là người Kinh, người bản địa như Êđê, Bahnar, Jarai, M'Nông, S'Tiêng... đang trở thành thiểu số trên chính quê hương của họ.

Sử tâm sự: "Tụi em phá rừng là dựa theo các lâm trường, nông trường quốc doanh. Cả trăm mẫu rẫy của thân tộc em ở Tân Sơn một phần là mua lại của nông trường khi người ta làm ăn thất bại, gần như giải thể, chỉ còn bộ khung mấy ông cán bộ giàu sụ nhờ bán gỗ khai thác lậu, và mua lại của người HMông, người Tày, Nùng di dân tự do. Em cũng không biết tại sao huyện Bù Đăng còn lại gần ngàn hecta rừng, nhiều nhất là ở Bù Lạch. Nhưng mà mỗi nơi mỗi khoảnh, không biết rồi đây có giữ được không, vì chỉ cần sơ sẩy chút xíu là trong một vài ngày, rừng sẽ thành rẫy!".

Năm nay, tháng Bảy Tây Nguyên mới mưa nặng hạt, mới tạo nên mùa xanh lá. Suối thì càng sôi sục bào mòn đất đỏ bazan đổ ra biển, nhưng không bao giờ còn cảnh "sớm sớm mẹ ra rừng theo dấu chân rùa đi tìm nấm mối". Bởi đúng như sự thảng thốt của nhà văn rất đáng kính Nguyên Ngọc: Tây Nguyên bị phá sạch rừng, hủy hoại tất cả các dòng sông lớn, hút cạn nước ngầm...

Đắk Nông, tháng 7/2015
Phương Hà (Doanh Nhân Sàigòn)
Du lịch, GO!

Lịch tàu chạy, giá vé tàu đi đảo Việt Nam

Thông tin về giờ tàu chạy, giá vé sẽ giúp du khách lên kế hoạch đi đảo Lý Sơn, Phú Quý, Phú Quốc thuận tiện hơn.

Dưới đây là lịch tàu chạy ra các hòn đảo du lịch nổi tiếng ở Việt Nam.

+ Côn Đảo (Bà Rịa Vũng Tàu)

Hiện nay có 2 chiếc tàu biển để đưa khách từ Vũng Tàu (cảng Cát Lở) – Côn Đảo (cảng Bến Đầm) và ngược lại.
Tàu xuất phát lúc 17h và đến nơi khoảng 6h sáng hôm sau.

Giá vé:
- Tàu CD09: ghế ngồi giá 85.000 đồng/ người, giường nằm giá 150.000 đồng/ người.
- Tàu CD10: ghế ngồi giá 125.000 đồng/ người, giường nằm giá 200.000 đồng/ người.
Dulichgo
Trên tàu có cantin nhỏ phục vụ các loại thức uống đóng chai, lon. Thức ăn chủ yếu là mì tôm và các loại bánh snack. Từ cảng Bến Đầm đi vào trung tâm thị trấn Côn Sơn khoảng 12 km.

+ Phú Quốc, Nam Du (Kiên Giang)

* Giờ tàu tăng cường vào dịp cao điểm như cuối tuần, lễ, tết…


+ Phú Quý (Bình Thuận)

Giá vé tàu nhanh: (thời gian di chuyển 3,5 giờ)

- Ghế hay giường thường: 250.000 đồng/ người
- Giường máy lạnh: 350.000 đồng/ người


Giá vé tàu chậm (thời gian di chuyển 6 giờ):
Dulichgo
- Ghế thường 150.000 đồng/ người
- Ghế phòng 250.000 đồng/ người

Giá gửi xe máy ra đảo khứ hồi: xe số 500.000 đồng/ chiếc, xe ga: 540.000 đồng/ chiếc.

+ Bình Ba, Bình Hưng (Khánh Hòa)

Dulichgo
Để đến Bình Hưng bằng đường đất liền, bạn phải di chuyển được tới Bãi Kinh, từ đây mới có thể đi thuyền qua đảo Bình Hưng. Du khách đi thuyền sang đảo mất khoảng 10 phút, chi phí 10.000 đồng/ người. Tàu đi về ở đảo Bình Hưng chạy cả ngày, khoảng 18h là nghỉ. Đi từ Bình Ba, du khách có thể thuê thuyền sang đảo Bình Hưng mất khoảng 60 phút và ngược lại.

+ Lý Sơn (Quảng Ngãi)


Ngoài tàu cao tốc, mỗi ngày có một chuyến tàu vận tải (tàu gỗ) chuyển hàng hóa và cả hành khách ra đảo Lý Sơn. Tàu từ Đảo Lớn sang Đảo Bé khởi hành lúc 8h sáng và quay lại lúc 14h30 hàng ngày. Bạn cũng có thể liên hệ với tàu cá của người dân để sang Đảo Bé.

+ Cù Lao Chàm

- Cách 1: Nhanh nhất nhưng hơi tốn kém, đến Cửa Đại, Hội An thuê ca nô ra đảo mất 15 phút.
- Cách 2: Cũng tại Cửa Đại, có chuyến tàu chợ ra đảo vào lúc 9h hàng ngày, hành trình khoảng 2h.
- Cách 3 Tại bến thuyền ngay trong phố cổ Hội An, có chuyến tàu chợ ra đảo vào lúc 8h hàng ngày, hành trình khoảng 1h.

Tàu đi Cù Lao Chàm có 2 loại là cano và tàu chợ (tàu gỗ). Cano thì nhỏ hơn nhưng lướt sóng đi nhanh hơn. Nếu ai thích cảm giác mạnh và muốn tiết kiệm thời gian thì mua vé đi ca nô từ các công ty lữ hành. Tức nhiên họ sẽ khuyến khích bạn hãy mua tour đi du lịch trọn gói của họ, còn khuyến cáo là khi nào khách book tour còn dư chỗ họ mới bán vé cho bạn.

Đừng lo, luôn luôn có vé. Còn nếu không có vé bạn vẫn có thể chuyển qua đi tàu chợ vì tàu chợ xuất phát chậm hơn cano 1 tiếng đồng hồ. Vé cano là 150k/người nhưng vé tàu chợ chỉ có 25k/người thôi. Tàu chợ đi chậm hơn, tàu lớn hơn nên nếu ai sợ say sóng thì nên đi tàu này.

Theo iViVu, Dulichbui
Du lịch, GO!

Những cung đường đẹp ở phía Nam

Tà Năng - Phan Dũng, đèo Ngoạn Mục, đường biển Nam Trung Bộ… được xem là những cung đường tuyệt đẹp nhưng cũng đầy thách thức.

Tà Năng - Phan Dũng

Cung này đi qua ba tỉnh Lâm Đồng, Ninh Thuận và Bình Thuận. Đây là con đường chuyển tiếp, nối liền từ cao nguyên xuống duyên hải miền trung với độ cao từ 1.100 m xuống còn 500 m so với mực nước biển. Khi quyết định đi phượt, trải nghiệm hành trình này, bạn sẽ phải trải qua 55 km đường rừng, leo đèo, lội suối rất gian nan, vất vả nhưng chắc chắn bạn sẽ bị choáng ngợp trước sự hùng vĩ của núi đồi trùng điệp, trước cảnh sắc thiên nhiên kỳ vĩ.

Cung đường này sẽ đem đến cho bạn sự trải nghiệm thật sự khác so với những vùng đất Tây Nguyên khác. Bù lại bạn sẽ cảm thấy cực "phiêu" khi đi qua con đường mòn dẫn lên ngọn đồi cao. Nơi đây chỉ lác đác vài cây thông đứng lẻ loi cùng màn sương mỏng, làm cho không gian trở nên huyền bí, ảo diệu. Đặc biệt trên con đường này, phượt thủ có thể lên 3 ngọn đồi cao, ngắm cảnh hoàng hôn, bình minh, những dồi cỏ xanh rì chạy dài tít tắp và những con đường đất đỏ bazan.
Dulichgo
Khi đôi chân đã mỏi, những giọt mồ hôi thấm đẫm trên mặt, dòng thác Yaly nước trắng xóa sẽ giúp phượt thủ xua tan mệt nhọc của hành trình dài. Đây thực sự là cung đường lý tưởng dành cho những phượt thủ muốn tìm chốn bình yên, hòa mình với thiên nhiên.

Con đường ven biển Nam Trung Bộ

Đây được coi là cung đường ven biển đẹp nhất Việt Nam và đường đi không quá khó. Điều thú vị nhất là các bạn có thể chiêm ngưỡng khung cảnh đẹp đến ngỡ ngàng khi thực hiện chuyến hành trình qua đây.

Cung đường Nam Trung Bộ không trùng trùng điệp điệp như các dãy núi phía Bắc nhưng luôn thu hút các phượt thủ bởi một bên là dãy núi sừng sững, một bên là cảnh biển mênh mông, thơ mộng đầy trữ tình, đôi lúc lại thấy những đồi cát trắng, cát vàng trập trùng... Bạn sẽ ngây ngất, choáng ngợp trước những địa danh nổi tiếng như vịnh Cam Ranh, vịnh Vân Phong hay Vũng Rô, cung đường biển đẹp mê ly 702 ở Ninh Thuận, biển Ninh Chữ, biển Lagi, những đồi cát…

Khám phá, trải nghiệm cuộc sống của những người dân chài, học cách họ sinh tồn, chống trọi với những phong ba bão táp của thiên nhiên từ đời này qua đời khác là điểm nhấn thu hút nhiều bạn trẻ ưa thích đi xa, ham học đến nơi đây. Từ tháng 2 đến tháng 5 là thời gian thích hợp nhất dành cho những ai đang có ý định sẽ chinh phục qua con đường với độ dài 1.068 km.

Khám phá cao nguyên Langbiang
Dulichgo
Cao nguyên Lang Biang còn gọi là cao nguyên Lâm Viên, cao nguyên Đà Lạt, bình sơn Đà Lạt. Langbiang là hai tên ghép từ câu chuyện của chàng K’lang và nàng H'biang theo truyền thuyết của dân tộc K’Ho.

Cao nguyên này có độ cao trung bình khoảng 1.500 m. Do nằm ở độ cao được xem là một trong những đỉnh núi cao nhất Đà Lạt, Lang Biang là điểm rất thích hợp với những phượt thủ ưa mạo hiểm tham gia các chương trình leo núi, chinh phục đỉnh cao đầy hiểm trở và gian khó.

Nơi đây có nhiều vách núi thoai thoải. Nhiều nơi đã có dây thừng buộc sẵn có thể bám vào giúp các phượt thủ dễ dàng hơn trong việc vượt qua thách thức. Với vài lần dừng chân lấy hơi, kéo đỡ và chờ nhau, các phượt thủ mất khoảng 3 tiếng đồng hồ là có thể lên được đến đỉnh 3 khi mặt trời vẫn chưa ra khỏi màn sương - mây trắng muốt, dày đặc phía trên đầu.

Không một từ ngữ nào có thể tả được cái cảm giác khi leo lên tới đỉnh núi, chinh phục được mục tiêu mà mình định sẵn. Tất cả các ngọn gió đều mát, mọi hơi thở đều trong lành, cảnh vật trước mắt hùng vĩ đẹp khó tả. Đó có thể là lý do vì sao nhiều người say mê với các chuyến hành trình phượt như vậy.

Cung đèo Ngoạn Mục

Đèo Ngoạn Mục nằm nằm trên Quốc lộ 27, nối liền 2 tỉnh Ninh Thuận và Lâm Đồng - tuyến giao thông trọng điểm và là cửa ngõ giao lưu giữa các tỉnh Tây Nguyên và duyên hải Nam Trung Bộ. Với chiều dài 18,5 km, độ cao từ 200 m tới 980 m ở đỉnh và độ dốc trung bình trên 9 độ, đây được coi là đoạn đèo có độ dốc lớn nhất ở các tỉnh phía Nam, là thử thách khó nhằn nhất với bất kỳ tay lái nào trên hành trình từ Đà Lạt xuống thành phố Phan Rang và ngược lại.

Đứng trên đỉnh đèo, du khách sẽ được chiêm ngưỡng bức tranh thiên nhiên kỳ vĩ với màu xanh ngút ngàn của rừng cây hoa lá - một bức tranh thấm đẫm chất thơ và tràn đầy sức sống. Đặc biệt, những con đường uốn lượn chạy quanh lưng núi tạo nét uyển chuyển, dịu dàng cho con đèo Ngoạn Mục.

Dịu dàng uyển chuyển là thế, nhưng cung đường này cũng khiến nhiều tay lái bị đứng tim bởi những khúc ngoặt bất ngờ khi một bên là núi đá chênh vênh, một bên vực sâu thăm thẳm.

Không chỉ hấp dẫn bởi cảnh sắc thiên nhiên tươi đẹp, thu hút dân phượt bởi độ nguy hiểm đầy thách thức, con đường đèo dốc lớn nhất miền Nam còn gây ấn tượng bởi sự thay đổi ngoạn mục của tiết trời. Tới đây, bạn sẽ được trải nghiệm thời tiết 4 mùa chỉ trong một ngày. Nếu là người thích trải nghiệm và khám phá thiên nhiên thì đèo Ngoạn Mục sẽ là một lựa chọn thú vị.

Cung đường Trường Sơn - Tây Nguyên

Trên độ cao trung bình hơn 400 m so với mặt nước biển, Trường Sơn Tây là dãy núi trùng điệp với độ dốc cao, vực thẳm nơi sinh sống của các buôn làng người dân tộc. Khi phượt qua cung đường này, các bạn sẽ được tận mắt chứng kiến vẻ đẹp hoang dã, kỳ vĩ của những ngọn núi trùng nơi đây.
Dulichgo
Đặc biệt những đường cua uốn cong cũng như những thách thức, khó khăn, nguy hiểm khi đi trên con đường từng in hằn dấu chân của người xưa trong lịch sử chiến đấu đánh giặc đầy gian khổ… của mảnh đất này là những điểm thu hút những ai ưa mạo hiểm, thích trải nghiệm khám phá.

Cung mùa nước nổi miền Tây

Như một cái hẹn với thiên nhiên, hàng năm cứ từ tháng 8 đến tháng 11 âm lịch, miền Tây lại bước vào mùa nước nổi. Đây được coi là thời điểm thích hợp dành cho những phượt thủ muốn khám phá những nét đặc sắc nơi đây, hưởng trọn cái mênh mông của miền sông nước cùng vô vàn những đặc sản nổi tiếng.

Mùa nước nổi - đây là cái tên mà khách du lịch ưu ái gọi giai đoạn này. Còn trên thực tế, người dân nơi đây quen gọi là mùa nước lũ. Chỉ cần chạy theo quốc lộ 1A là bạn sẽ được khám phá lần lượt các tỉnh của miền Tây. Bạn sẽ có cảm giác phiêu khi chạy xe qua những con đường tuy bằng phẳng nhưng rất nhỏ và hẹp, nằm dọc bên là kênh rạch, sông sâu. Đặc biệt là khi chạy xe ban đêm cảm giác thú vị này sẽ càng mạnh hơn bời đường rất ít đèn, hai bên đường là bụi rậm hoặc sông nước.
Dulichgo
Phượt xe máy ở miền Tây ắc hẳn bạn sẽ được đi phà qua sông. Thường các phà lớn ở đây rất nhiều người qua lại. Không còn gì thú vị hơn khi ngồi trên phà tận hưởng không khí trong lành cũng như cảnh đẹp nên thơ của vùng sông nước nơi đây. Đến khám phá miền tây mùa nước nổi, bạn còn có thể tham quan Tràm Chim, rừng tràm Trà Sư, ghé thăm vườn hoa Sa Đéc, cùng người dân giăng lưới, thả câu, và thả hồn vào các giai điệu đờn ca tài tử...

Theo Xuân Lộc (Ngôi Sao)
Du lịch, GO!